2016-08-23 17:03:38
0 Yêu thích

Chia tay 5 tháng đã kỷ niệm 1 năm với người yêu mới

Dù sao vẫn phải cảm ơn anh, mối tình đầu tiên người đã dạy em bài học về cuộc đời. Em cũng không còn oán trách anh nữa, suy cho cùng cũng may em đã phát hiện trước quyết định lấy anh nếu không em không tưởng tượng nổi mình sẽ đau đớn như thế nào nữa. Mẹ em hàng ngày vẫn đọc kinh phật dặn em dù đời con vất vả đau khổ thế nào nhưng chỉ cần con sống đúng thì đời có nhân quả, người gieo nhân nào thì gặt quả đấy thôi.  

Em và anh yêu nhau vào một mùa thu tháng 10 năm 2013, bằng tuổi, trước học cùng trường cấp 3 nhưng không hề quen biết, sau ra Hà Nội học. Duyên số run rủi thế nào, năm 3 đại học em đi chơi cùng hội đồng hương, chụp ảnh cùng với quả quần rách toe tua. Em còn nhớ lần đầu tiên em nhìn thấy anh là khi anh bình luận vào ảnh " Không có tiền hay răng mà quần rách toe tua rứa em?" Em ngxhi cũng buồn cười nên kết bạn, nói chuyện rồi yêu nhau lúc nào không hay. Em vẫn còn nhớ lúc ấy là sinh nhật em anh lặn lội từ Sóc sơn xuống hà nội nhưng không gặp vì em đang ở Sơn tây nên là anh lại bắt xe từ Hà Nội lên Sơn tây để gặp nhau. Ngày ấy em cảm động vì sự chân thành ấy mà nhận lời yêu.

Thời gian yêu nhau hai đứa cũng không gặp nhau nhiều vì anh phải ở nội trú trong trường, chỉ tranh thủ được lúc anh không về quê hoặc được nghỉ trực để gặp mặt. Ngày lễ tết em cũng phải thui thủi một em nghĩ lại cũng tủi thân lắm. Bạn bè thì được người yêu tặng hoa rồi đưa đi chơi khắp nơi còn em và anh chỉ gọi điện nói chuyện qua điện thoại.
Rồi đến khi ra trường cả hai đứa được về tỉnh, nhưng lại làm hai huyện khá xa nhau. Cách nhau 100 km, nên 2-3 tuần bọn em mới được gặp. Lại là những tháng ngày yêu xa, mong chờ mòn mỏi, dù vất vả nhưng vì đã xác định chờ công việc ổn định rồi cưới, gia đình cũng biết nhau cả, nên em cực kỳ tin tưởng anh. Hai đứa em cũng có tài khoản tiết kiệm chung, nghĩ chuyện ở riêng hay ở với ba mẹ rồi sinh con trai hay con gái trước. Lúc ấy em hạnh phúc lắm vì mọi thứ đều thuận lợi.

Lại là những tháng ngày yêu xa, mong chờ mòn mỏi, dù vất vả nhưng vì đã xác định chờ công việc ổn định rồi cưới, gia đình cũng biết nhau cả, nên em cực kỳ tin tưởng anh.

Nhưng rồi đi làm được nửa năm, anh thay đổi nhiều. Vì tính chất công việc bận rộn, nên em luôn luôn hiểu và thông cảm. Mỗi ngày 2 đứa chỉ có một cuộc điện thoại vào lúc 10 rưỡi, 11h đêm. 6 tháng trời cứ như vậy. Em vẫn luôn tự an ủi, và động viên bản thân. Đã nhiều lần em nói lên chỗ cơ quan anh chơi, vì 100km cũng không phải là xa, nhưng anh chưa bao giờ cho em lên cả. Anh lấy lý do là sợ em đi đường xa mệt. Em lại say xe, và xe máy thì em chạy yếu tay lái, chưa bao giờ chạy 1 em quá 50km cả :) Em vẫn luôn tự hào, bản thân là một đứa con gái ngoan, gia đình cơ bản, bố mẹ em rất nghiêm, 12 năm trời chỉ biết ăn học, lên đại học cũng xác định không yêu ai, năm 3 thì gặp anh và yêu đến tận bây giờ. Em không phải là đứa con gái lăng nhăng, đi chơi vs ai cũng được, gần 3 năm yêu anh, em không biết đến đi chơi riêng với bạn khác giới nào là gì, có mấy anh trong cơ quan có ý định tán tỉnh, em từ chối thẳng thừng, bạn bè thì rất ít khi tụ tập, cảm giác như anh là cả bầu trời của em rồi vậy. Cả tuần đi làm, cuối tuần được nghỉ chỉ mong đến tuần anh về, 2 đứa gặp mặt rồi đi chơi hẹn hò, với em đó là điều hạnh phúc nhất. Lúc nào cuối tuần về nhà anh cũng sang nhà em chơi, vẫn rất tình cảm, hai đứa vẫn đi chơi, em vẫn vào nhà anh chơi vs con của anh/chị, thi thoảng anh còn mua quà, đặc sản trên đó cho bố mẹ em. Nên em tin tưởng anh 100%, thực sự em không bao giờ có thể nghĩ ra là anh có thể có người khác. :) Con người ta khi yêu, thường mù quáng và tự mê muội bản thân như vậy.

Em quá chán nản nên đã dứt khoát nói lời chia tay, đến tận lúc em nói chia tay, anh vẫn cứ chối phăng tất cả, không thừa nhận bất cứ chuyện gì, nói rằng em quá đa nghi, ghen đến nỗi mù quáng

Tin đồn anh yêu một con bé (tạm gọi là A) ở trên gần cơ quan bay hơn 100km đến tai em, em như sụp đổ. Sốc đến nỗi em không tin đó là sự thật. Hỏi 1 anh bạn thân, cùng đội của anh, anh ta chối phăng, bao che cho anh đến cùng. Anh quá ranh mãnh để giấu diếm mọi chuyện, từ đổi mật khẩu fb, rồi tự vào fb em chặn nick fb của A từ lúc nào em không biết, anh vs A cũng không kết bạn fb vs nhau, không có 1 dấu vết nào cả.
Em vào fb của A thì chỉ thấy 1 đứa nhỏ hơn em 5 tuổi ^^, trẻ trung, mỗi tội thi 2 năm chưa đậu đại học, nhà rất có điều kiện, và đang yêu 1 anh chàng nào đó, không rõ. Tất cả ảnh đều giấu tên, giấu mặt. Em hiểu ra mọi chuyện. Tình cảm gần 3 năm trời, như gió thổi bay. Bọn em nhì nhằng với nhau 1 tháng, em đã cho anh cơ hội sửa sai, vì em nghĩ con trai yêu 10, lấy 1 nếu anh vẫn yêu em và cô ta chỉ là phút yếu lòng của anh thì em vẫn sẽ tha thứ cho anh. Thế rồi vẫn đâu vào đấy, vẫn là 2-3 ngày không hề liên lạc, rồi sau đó giải thích rằng anh bận quá, chẳng có lời giải thích nào chính đáng. Em quá chán nản nên đã dứt khoát nói lời chia tay, đến tận lúc em nói chia tay, anh vẫn cứ chối phăng tất cả, không thừa nhận bất cứ chuyện gì, nói rằng em quá đa nghi, ghen đến nỗi mù quáng. Sau khi nói chia tay, đến tận bao giờ, bọn em không hề liên lạc, chặn fb, zalo. Chỉ có sđt em không chặn, nhưng vẫn không hề có cuộc gọi nào từ số đó cả. Tuần đầu tiên, hầu như em không ăn uống được gì, cứ ăn vào là nôn ra.

Người đàn ông mà em đã dành tình cảm bao lâu nay lại phản bội chối bỏ tất cả những đoạn ký ức đã từng có với nhau để chạy theo một người con gái quen có 2 tháng.

Không có 1 đêm nào ngủ được quá 1 tiếng, thức trắng cả tuần liền. Mẹ xót xa quá phải mua tâm sen, lá lạc tiên cho em uống. Uống vào, em ngủ được 2-3 tiếng mỗi đêm. Người gầy rộc hẳn đi, xanh xao, mấy lần choáng, tý ngất. Nhưng may em nhỏ người, nhưng không yếu, nên vẫn không phải đến bệnh viện lần nào cả. Cứ đêm đến là nước mắt cứ chảy, hoặc xem 1 bộ phim thấy người ta yêu đương thề hẹn, thấy người ta làm đám cưới em cũng trốn vào phòng khóc 1 lúc lâu. Cái tháng đầu tiên là 1 tháng đầy nước mắt và căm giận. Người đàn ông mà em đã dành tình cảm bao lâu nay lại phản bội chối bỏ tất cả những đoạn ký ức đã từng có với nhau để chạy theo một người con gái quen có 2 tháng.
Thời gian cứ thế trôi đi, đến tận bây giờ em vẫn có thể bật khóc khi mà ai đó vô tình nhắc đến tên họ, ai đó bâng quơ hỏi thăm tình hình 2 đứa, thì em lại vô tình thấy hai người công khai yêu nhau, rồi làm kỷ niệm 1 năm, rồi ra mắt gia đình, rồi du lịch cùng nhau. Vẫn biết trong lúc em vật vã đau khổ tưởng chết đi sống lại, vẫn biết họ sẽ hạnh phúc bên nhau, nhưng không ngờ lại là 1 năm. 1 cái sừng quá dài, chắc làm em phải cao thêm vài chục cm các chị ạ.
Dù sao vẫn phải cảm ơn anh, mối tình đầu tiên người đã dạy em bài học về cuộc đời. Em cũng không còn oán trách anh nữa, suy cho cùng cũng may em đã phát hiện trước quyết định lấy anh nếu không em không tưởng tượng nổi mình sẽ đau đớn như thế nào nữa. Mẹ em hàng ngày vẫn đọc kinh phật dặn em dù đời con vất vả đau khổ thế nào nhưng chỉ cần con sống đúng thì đời có nhân quả, người gieo nhân nào thì gặt quả đấy thôi.  

0 Yêu thích

Chủ đề được quan tâm

Cảm giác vô cùng nhục nhã khi lấy vợ đẹp

Nhiều người cứ nghĩ rằng lấy được vợ đẹp là cảm thấy tự hào với người thân hay bạn bè xung quanh. Nhưng cảm giác lấy được vợ đẹp nhục nhã vô cùng.

Đắng lòng vì tin nhắn tổng đài gửi cho chồng mỗi ngày

Tin nhắn tổng đài liên tục được gửi đến, lúc đầu nghĩ tin nhắn khuyến mại nên không nghi ngờ gì. Nhưng sau đó thấy chồng hớn hở, vui mừng như chồng bắt được vàng làm tôi càng ngày nghi ngờ.

Em nuôi quyết tâm gài bẫy anh trai

Em thì vẫn muốn dứt điểm nhưng chồng em lại khuyên em bình tĩnh, vì anh cũng cả nể bố mẹ nuôi. Nhưng em thì lại sợ cứ để lửa với rơm gần nhau như vậy, cho dù rơm có ướt thì lửa to vẫn bén được. Đã thế con em nuôi nó lại còn nhắn tin thách thức thế kia nữa, ai mà không lo.

Mối duyên nợ không dứt

Mấy hôm sau, anh hỏi được từ anh trai em địa chỉ nhà em, mang đến 8 thùng to đựng tất cả đồ linh tinh kỷ niệm mà em đã đóng gói vứt đi cách đây 3 năm, anh bảo cái này là của em, anh vẫn đợi để đưa lại cho em, và đợi đến khi nào em kết hôn thì mới thôi hi vọng, vì đời này anh mắc nợ em nhiều lắm

Tâm sự của bà mẹ không cho con đi học cực đáng ngưỡng mộ

Thế giới này rộng lớn này vốn không phải thiết kế cho riêng một dân tộc nào, một chủng người nào, do đó, bố mẹ đã không lao đầu vào những phương pháp giáo dục này kia. chỉ giản đơn, con là một em bé “unschooler": học lớn và khám phá thế giới bởi những điều con thích, con hứng thú và muốn được làm. và mẹ mong, thế giới này sẽ luôn mới mẻ và hấp dẫn đối với con, con yêu ạ!