2016-09-08 16:17:30
0 Yêu thích

Mối duyên nợ không dứt

Mấy hôm sau, anh hỏi được từ anh trai em địa chỉ nhà em, mang đến 8 thùng to đựng tất cả đồ linh tinh kỷ niệm mà em đã đóng gói vứt đi cách đây 3 năm, anh bảo cái này là của em, anh vẫn đợi để đưa lại cho em, và đợi đến khi nào em kết hôn thì mới thôi hi vọng, vì đời này anh mắc nợ em nhiều lắm

Em có một cậu bạn thanh mai trúc mã. Nhà bọn em cùng nằm trong một con hẻm ở giữa lòng Hà Nội. 16 năm học chung trường, 16 năm đi chung 1 con đường đi học, 12 năm là bạn cùng bàn. 7 năm luôn ngồi cạnh nhau trong các tuyến bus, 5 năm yêu nhau, 3 năm đại học ngồi cùng nhau trên một con xe.
Tuổi thanh xuân của em, trong những năm tháng còn ngồi trên ghế nhà trường, mọi chuyện chỉ xoay quanh anh ấy. Có quá nhiều kỷ niệm, có quá nhiều hồi ức.
Ngày trượt đại học, anh ấy nói: Tao trượt đại học rồi, làm người yêu tao nhé, không đồng ý, mai ra Long Biên mang dép với xe về cho bố mẹ tao. Thế là 2 đứa từ bạn thân thành người yêu của nhau.

Tuổi thanh xuân của em, trong những năm tháng còn ngồi trên ghế nhà trường, mọi chuyện chỉ xoay quanh anh ấy.

Ngày em ra trường, em làm ở 1 công ty kiểm toá, phải đi công tác liên miên nên hai đứa ít có thời gian dành cho nhau và thế là sau mùa bận đầu tiên em đã mất người yêu. 
Không giấu diếm, anh ấy chủ động nói mọi chuyện với em, anh ấy lỡ yêu T rồi. T là bạn thân học cùng lớp cấp 3 của em. Họ xin lỗi em, họ mong em tha lỗi, họ đã vượt quá giới hạn với nhau... Em nghe xong không thể đứng nổi, tai cứ ù đi và nước mắt thì trào ra... Cứ như thế, rồi em bỏ chạy, em không dám hỏi lý do, họ cũng không giaỉ thích. Em chỉ biết là anh ấy có sang nhà em, xin em tha lỗi, xin bố mẹ em tha lỗi... Tình yêu 5 năm chấm dứt, tình bạn 16 năm chấm dứt...
Em xin thôi việc và giam mình trong nhà suốt 1 tháng liền. Không khóc, không làm gì cả, chỉ nằm im lặng và suy nghĩ, nghĩ về mọi thứ, nghĩ về tình bạn, tình yêu... đau lắm, đau đến nghẹt thở.
Em đổi số điện thoại, xóa mọi tài khoản trên mạng xã hội và tỏ ra là mình biến mất luôn khỏi thế giới của họ-của bạn bè em.Bố mẹ em quyết định cho em đi du học. Sau 3 tháng, em dũng cảm bước chân ra khỏi nhà để hít thở khí trời và tiếp tục sống tiếp. Em đi mua một số vật dụng cần thiết, làm thêm 1 số thứ nữa, gặp một vài người bạn nữa. Sau đó 4 tháng em bay, không một ai biết trừ bố mẹ và họ hàng.
Em học ở Sing 2 năm. 2 năm biến mất hoàn toàn. 2 năm đó đối với em là cả 1 quãng thời gian khó khăn. Mắt em lúc nào cũng nặng trĩu, ngực lúc nào cũng đau nhưng em không thể khóc nổi. Em thèm khóc 1 trận để rồi mà quên hết đi, quên sạch mọi thứ, nhưng cảm xúc cứ trơ ra, em bình tĩnh đến lạ thường. Em tha thứ được cho bọn họ, em cũng quên chuyện cần phải quên, nhưng trong lòng em nó khó chịu lắm, cực kỳ khó chịu, em không thể mở lòng ra yêu thêm một ai... mỗi khi nhìn thấy một đôi nào đi qua em, làm những cử chỉ yêu đương, nắm tay... là em lại nhớ về những chuyện đẹp đẽ trước kia. Cứ thế sống một cách bình tĩnh đến lạ thường. Em nghĩ là mình đã quên thật!

Em tha thứ được cho bọn họ, em cũng quên chuyện cần phải quên, nhưng trong lòng em nó khó chịu lắm, cực kỳ khó chịu, em không thể mở lòng ra yêu thêm một ai.

Học xong em về VN và làm cho một công ty của Nhật. Em cũng không ở cùng bố mẹ mà chuyển ra ở riêng. 2/9 này, em cuối cùng cũng đi họp lớp trở lại. Em gặp lại mọi người, anh và T sau 3 năm mất tích. Bọn em im lặng nhìn nhau, không nói, không hỏi, anh chỉ đứng từ xa nhìn em. T cũng đã lấy chồng, nhưng không phải là anh.... Tăng 2 tăng 3 xong là 10h, đứa nào chồng con hết thì về sớm, đứa nào độc thân thì đi tiếp. Cả đám đi được 35 đứa cuối cùng đứa kêu về với vợ, đứa kêu về với chồng con, cuối cùng còn lại 9 ng, trong đó có em và anh. Tất cả đi cafe rồi nói chuyện. Cuối cùng thì về hết, chỉ còn anh với em. 
Im lặng kéo dài, rồi đến gần 12h, em định về, anh bắt đầu hỏi em: 3 năm qua em sống thế nào? Bằng đấy năm em chưa một lần khóc, cho đến lúc đó, thì nước mắt cứ chảy ra, rồi em khóc, khóc rất lâu. Vừa khóc vừa nghe anh nói. Anh bảo anh và T rất hối hận, họ cũng không hề tiếp tục yêu nhau. 1 năm sau khi chia tay T có người yêu rồi kết hôn. Anh nói là anh đến nhà em rất nhiều, quỳ xin bố mẹ em tha thứ, xin được gặp em và xin địa chỉ của em. Anh nói anh sống rất ổn, cũng không yêu thêm ai cả, ngoài việc đi làm ra thì anh còn đi tìm em, nhưng vô định, anh sang Sing 4 lần, nhưng không biết tìm em ở đâu cả. Em nói em sống rất tốt, rất ổn, em tự mua nhà và sống rất khoa học. Rồi anh nói là anh không quên được em, anh xin em tha thứ... 
Đêm hôm đó em không về nhà mà em về nhà bố mẹ. Em ôm mẹ khóc, em kể mọi thứ, nói hết suy nghĩ của em ra, em cứ ngỡ em quên hết rồi, em cứ ngỡ 3 năm không nhắc đến anh, không gặp anh nữa là em quên hết được mọi chuyện... em không biết phải làm gì, không biết phải cư xử như nào. Mẹ bảo mẹ biết em vẫn còn yêu anh, mẹ bảo mẹ tôn trọng quyết định của em, em có làm gì. Đã đến lúc em nên yêu lại, đừng dày vò bản thân và đừng tỏ ra kiên cường nữa. Mấy hôm sau, anh hỏi được từ anh trai em địa chỉ nhà em, mang đến 8 thùng to đựng tất cả đồ linh tinh kỷ niệm mà em đã đóng gói vứt đi cách đây 3 năm, anh bảo cái này là của em, anh vẫn đợi để đưa lại cho em, và đợi đến khi nào em kết hôn thì mới thôi hi vọng, vì đời này anh mắc nợ em nhiều lắm. Khi anh về, em mở ra xem từng món đồ, từng bức ảnh, rồi em mở lại facebook cũ...em chỉ biết lặng đi.
Em không biết em phải làm gì cả, em sợ, mà tim em thì vẫn đau. Em hoàn toàn không biết mình có nên quay lại không.

0 Yêu thích

Chủ đề được quan tâm

Cảm giác vô cùng nhục nhã khi lấy vợ đẹp

Nhiều người cứ nghĩ rằng lấy được vợ đẹp là cảm thấy tự hào với người thân hay bạn bè xung quanh. Nhưng cảm giác lấy được vợ đẹp nhục nhã vô cùng.

Đắng lòng vì tin nhắn tổng đài gửi cho chồng mỗi ngày

Tin nhắn tổng đài liên tục được gửi đến, lúc đầu nghĩ tin nhắn khuyến mại nên không nghi ngờ gì. Nhưng sau đó thấy chồng hớn hở, vui mừng như chồng bắt được vàng làm tôi càng ngày nghi ngờ.

Em nuôi quyết tâm gài bẫy anh trai

Em thì vẫn muốn dứt điểm nhưng chồng em lại khuyên em bình tĩnh, vì anh cũng cả nể bố mẹ nuôi. Nhưng em thì lại sợ cứ để lửa với rơm gần nhau như vậy, cho dù rơm có ướt thì lửa to vẫn bén được. Đã thế con em nuôi nó lại còn nhắn tin thách thức thế kia nữa, ai mà không lo.

Mối duyên nợ không dứt

Mấy hôm sau, anh hỏi được từ anh trai em địa chỉ nhà em, mang đến 8 thùng to đựng tất cả đồ linh tinh kỷ niệm mà em đã đóng gói vứt đi cách đây 3 năm, anh bảo cái này là của em, anh vẫn đợi để đưa lại cho em, và đợi đến khi nào em kết hôn thì mới thôi hi vọng, vì đời này anh mắc nợ em nhiều lắm

Tâm sự của bà mẹ không cho con đi học cực đáng ngưỡng mộ

Thế giới này rộng lớn này vốn không phải thiết kế cho riêng một dân tộc nào, một chủng người nào, do đó, bố mẹ đã không lao đầu vào những phương pháp giáo dục này kia. chỉ giản đơn, con là một em bé “unschooler": học lớn và khám phá thế giới bởi những điều con thích, con hứng thú và muốn được làm. và mẹ mong, thế giới này sẽ luôn mới mẻ và hấp dẫn đối với con, con yêu ạ!