2016-08-23 12:19:00
0 Yêu thích

Mối tình đầu

Bây giờ tôi đang từng bước gây dựng sự nghiệp của riêng mình, tôi k muốn tiếp quản công ty của mẹ và càng không muốn sống cuộc đời mà mẹ sắp đặt. Hàng đêm tôi vẫn mơ thấy nụ cười của em. Giá mà định mệnh cho tôi được gặp lại em một lần. Tôi sẽ bù đắp tất cả những thiệt thòi mà tôi đã mang đến cho em...

Em là một cô gái trẻ trung, hồn nhiên và lương thiện. Tuy hơn tôi một tuổi nhưng khi đứng cạnh nhau ai cũng nói chúng tôi rất đẹp đôi vì tôi có phần già dặn còn em thì như một cô học sinh cấp 3 vậy. Về gia đình: tôi là con nhà có điều kiện (mẹ tôi là giám đốc của một công ty xây dựng lớn), tôi là con một, ba tôi đã mất từ lâu... Còn nhà em cũng thuộc dạng khá giả, nhưng ở quê. Mẹ tôi là một người rất nghiêm khắc và bảo thủ, tôi từ bé đã sống trong sự giáo dục khắt khe của mẹ, hầu như việc gì cũng nghe lời mẹ. Cho đến khi tôi gặp em. Tôi yêu em và say mê em, ở bên em tôi thấy cuộc sống này thật nhẹ nhàng và đơn giản. Nhưng mọi chuyện bắt đầu từ khi mẹ tôi biết được điều đó. Mẹ tôi không ưa em, mẹ nói em có quá nhiều khuyết điểm. Mẹ chê em hơn tuổi tôi rồi chê em nhỏ bé...và mẹ nhất quyết không đồng ý cho tôi và em có mối quan hệ lâu dài. Mẹ nói: con có thể ở bên nó đến khi nào con muốn, nhưng khi con trưởng thành và phải kết hôn, nó sẽ mãi mãi không bao giờ có thể là vợ con. Mẹ chỉ có mình con thôi, con là tất cả hi vọng của mẹ, mẹ không thể để con ở bên một người vợ không xứng đáng được. Sau này con sẽ hiểu quyết định của mẹ là đúng. Tôi rất buồn nhưng cũng không biết làm cách nào để thuyết phục mẹ, tôi cũng nói sơ qua cho em về thái độ của mẹ tôi, tôi thấy trong đáy mắt em, có gì đó xót xa cay đắng nhưng em lại nhìn tôi và mỉm cười, nắm chặt tay tôi em nói: "em tin là chỉ cần chúng ta cố gắng, sẽ có một ngày mẹ hiểu và chấp nhận em thôi". Nhờ em mà tôi tin em và cũng tin hơn vào chính mình.

mẹ chồng

Mẹ tôi không ưa em, mẹ nói em có quá nhiều khuyết điểm

Và chúng tôi vẫn cứ ở bên nhau như thế. một năm, 2 năm 3 năm 4 năm. Nếu chỉ có em và tôi thôi thì có lẽ chúng tôi sẽ là những người hạnh phúc nhất thế gian, và chắc chẳng bao h cách rời được. Nhưng... Trong suốt 4 năm đó em bên tôi, em vẫn luôn phải âm thầm cam chịu và trốn tránh sự soi xét của mẹ tôi. Có những lần mẹ đến thăm tôi, trong nhà có tôi và em cũng các bạn của 2 đứa, nhưng vì mẹ đến, em tất tưởi phải chạy ra ngoài tìm chỗ trốn. Tôi đuổi theo em, em cười và nói: anh vào đi, em không muốn làm mẹ khó xử, rồi sẽ có ngày em gặp mẹ một cách đường hoàng và chào mẹ thật lễ phép thôi. Tôi quay trở vào , mặc dù trong lòng thương em nhưng tôi cũng thấy đó là một cách tốt, vì nếu mẹ tôi gặp em lúc này không biết bà sẽ nổi giận đến mức nào nữa... Các bạn tôi cũng nhìn theo em với anh mắt ái ngại. Và cứ thế em ở bên tôi, yêu thương tôi không một lời trách móc, thỉnh thoảng em lại làm đồ ăn bảo tôi mang về cho mẹ, còn dặn tôi đừng nói là em làm để mẹ cảm thấy ngon miệng. Em nói em sẽ cố gắng trở thành một người thật giỏi giang và thành công để mẹ tôi có thể công nhận em... Tôi ban đầu thì thấy rất thương em, nhưng lâu dần tôi quen với điều đó và không còn nhận ra những nỗi đau trong mắt em nữa, tôi có đó là điều đương nhiên là trách nhiệm của em, tôi vô tình hay cố ý không nhận ra mỗi lần "chạy trốn" mẹ tôi, em cô đơn lang thang ở đâu đó, tôi chỉ nghĩ đến mình. Mỗi lần mẹ mắng tôi vì vẫn còn qua lại với em, tôi thấy mệt mỏi và đôi khi còn trách em còn cảm thấy đó là lỗi của em, những lúc đó tôi lại trách móc và lạnh lùng với em...

ly hôn

Và chúng tôi vẫn cứ ở bên nhau như thế. một năm, 2 năm 3 năm 4 năm.

Cho đến một ngày, tôi bị ốm. Em đến nhà chăm sóc tôi từ sáng đến tối, bỗng có tiếng chuông cửa, tôi định ra mở của thì ra là mẹ. Em giật mình đánh đổ bình nước sôi vừa cắm vào người vì hoảng sợ. Nhưng lúc đó tôi còn sợ bị mẹ phát hiện hơn. Tôi bảo em trốn vào nhà tắm đi đợi tôi mời mẹ vào nhà ăn thì em hãy trốn ra ngoài. Tôi không biết cái dây phút ấy, tôi đã giết chết người con gái của mình. Khi mẹ ra về, nhìn lại nồi cháo trên bếp em nấu cho tôi còn đang đun dở, vào nhà tắm k thấy em đâu, tôi sững sờ phát hiện ra mình đã làm một việc quá ngu ngốc rồi. 4 năm bên tôi bao nhiêu lần em phải chạy trốn, 4 năm bên tôi bao nhiêu lần tôi để em phải tủi thân phải cô đơn một mình. Tôi không đếm nổi nữa, hôm nay nồi nước sôi như thế đổ vào người, em của tôi có đau không... Tôi gọi cho em, không liên lạc được... Tôi lao ra ngoài tìm em, nhưng tìm ở đâu cũng không thấy. Những ngày sau đó em biến mất không một vết tích, tôi hỏi bạn bè em, khắp mọi nơi quen thuộc tôi đều tìm đến nhưng đều k thể tìm thấy bóng dáng của em. Cho đến 2 tháng sau, cô bạn thân của em đến gặp tôi và đưa tôi một bức thư: "anh thân yêu..." 
Những nét chữ quen thuộc của cô ấy hiện ra trước mắt tôi, tay tôi run rẩy mắt nhoà đi khi đọc từng dòng thư em viết... Thì ra ngày hôm ấy chạy ra ngoài em vừa đau vì bị bỏng, vừa gặp tai nạn, mà tôi đâu biết rằng em đang mang trong mình đứa con của chúng tôi... Tôi nhớ lại có lần em từng nói: "có những khi em đã to gan mong ước rằng sau này em sẽ có một em bé trông thật giống anh"... Em bé đó vĩnh viễn không thể xuất hiện trên đời được nữa. Ngày hôm ấy khi tôi đẩy em ra ngoài màn đêm đáng sợ, tôi đã đánh mất cả em và cả con rồi :). Người con gái đáng thương của tôi, cho đến cuối cùng em vẫn chẳng trách tôi một lời, những dòng cuối cùng em viết vẫn là: "em thương anh vô bờ bến, tất cả là lỗi của em, vì em chưa đủ tốt để có thể bên anh đến cuối đoạn đường chúng mình mơ ước, vì em đã làm phí 4 năm của anh và để anh phải chịu biết bao mệt mỏi, em xin lỗi anh nhiều. Anh hãy yên vui, nếu có kiếp sau em nhất định sẽ không gặp lại anh nữa đâu, em không muốn anh khóc, chỉ muốn thấy anh cười"
Vậy là cô ấy vĩnh viễn rời xa tôi, nghe nói khi bức thư này đến tay tôi, em đã đi du học, em nói sẽ không bao h quay trở lại nơi này nữa, em cũng chẳng nói cho tôi biết rằng em đã đi đâu. Ngày hôm nay khi viết những lời này là một năm kể từ ngày em đi. Tôi vẫn nợ em hàng nghìn lời xin lỗi, tôi vẫn hàng ngày trách mình tại sao chưa một lần hỏi: "em à, mỗi lần em cười, em có đau không?" 
Bây giờ tôi đang từng bước gây dựng sự nghiệp của riêng mình, tôi k muốn tiếp quản công ty của mẹ và càng không muốn sống cuộc đời mà mẹ sắp đặt. Hàng đêm tôi vẫn mơ thấy nụ cười của em. Giá mà định mệnh cho tôi được gặp lại em một lần. Tôi sẽ bù đắp tất cả những thiệt thòi mà tôi đã mang đến cho em...

0 Yêu thích

Chủ đề được quan tâm

Cảm giác vô cùng nhục nhã khi lấy vợ đẹp

Nhiều người cứ nghĩ rằng lấy được vợ đẹp là cảm thấy tự hào với người thân hay bạn bè xung quanh. Nhưng cảm giác lấy được vợ đẹp nhục nhã vô cùng.

Đắng lòng vì tin nhắn tổng đài gửi cho chồng mỗi ngày

Tin nhắn tổng đài liên tục được gửi đến, lúc đầu nghĩ tin nhắn khuyến mại nên không nghi ngờ gì. Nhưng sau đó thấy chồng hớn hở, vui mừng như chồng bắt được vàng làm tôi càng ngày nghi ngờ.

Em nuôi quyết tâm gài bẫy anh trai

Em thì vẫn muốn dứt điểm nhưng chồng em lại khuyên em bình tĩnh, vì anh cũng cả nể bố mẹ nuôi. Nhưng em thì lại sợ cứ để lửa với rơm gần nhau như vậy, cho dù rơm có ướt thì lửa to vẫn bén được. Đã thế con em nuôi nó lại còn nhắn tin thách thức thế kia nữa, ai mà không lo.

Mối duyên nợ không dứt

Mấy hôm sau, anh hỏi được từ anh trai em địa chỉ nhà em, mang đến 8 thùng to đựng tất cả đồ linh tinh kỷ niệm mà em đã đóng gói vứt đi cách đây 3 năm, anh bảo cái này là của em, anh vẫn đợi để đưa lại cho em, và đợi đến khi nào em kết hôn thì mới thôi hi vọng, vì đời này anh mắc nợ em nhiều lắm

Tâm sự của bà mẹ không cho con đi học cực đáng ngưỡng mộ

Thế giới này rộng lớn này vốn không phải thiết kế cho riêng một dân tộc nào, một chủng người nào, do đó, bố mẹ đã không lao đầu vào những phương pháp giáo dục này kia. chỉ giản đơn, con là một em bé “unschooler": học lớn và khám phá thế giới bởi những điều con thích, con hứng thú và muốn được làm. và mẹ mong, thế giới này sẽ luôn mới mẻ và hấp dẫn đối với con, con yêu ạ!