2016-09-06 17:35:54
0 Yêu thích

Tâm sự của bà mẹ không cho con đi học cực đáng ngưỡng mộ

Thế giới này rộng lớn này vốn không phải thiết kế cho riêng một dân tộc nào, một chủng người nào, do đó, bố mẹ đã không lao đầu vào những phương pháp giáo dục này kia. chỉ giản đơn, con là một em bé “unschooler": học lớn và khám phá thế giới bởi những điều con thích, con hứng thú và muốn được làm. và mẹ mong, thế giới này sẽ luôn mới mẻ và hấp dẫn đối với con, con yêu ạ!

Gia đình chị Uyên Bùi đã nổi tiếng rầm rộ trên cộng đồng mạng một thời vì quan điểm dạy và chăm con theo phương pháp Unschooling- Nghĩa là bé sẽ không đến trường như các bạn cùng tuổi mà sẽ được bố mẹ trực tiếp dạy theo cách của riêng từng gia đình. Vượt qua nhiều chỉ trích của dư luận về cách dạy con "khác người" của mình bé Ong lớn lên thông minh, nhạnh nhẹn và có chính kiến riêng. Và đến bây giờ khi nhìn các bậc cha mẹ khác nhìn vào gia đình chị, định kiến về phương pháp giáo dục con cái mới này đã phần nào được thay đổi. Hãy cùng xem chia sẻ của chị Uyên Bùi về quá trình học từ cuộc sống của bé Ong để hiểu hơn về cách vợ chồng chị áp dụng Unschooling. 

“Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm hoang mang của buổi tựu trường đầu tiên”. mẹ rất tiếc khi không thể miêu tả lại được cho con không khí của ngày tựu trường như trong truyện ngắn Tôi đi học của nhà văn Thanh Tịnh. và hẳn nhiên, hầu như những em bé ở thế hệ của con bây giờ, thật khó, để có thể cảm nhận được cảm giác xôn xao xao xuyến của những ngày tựu trường. thế giới mà các con lớn lên đã thật khác.

hôm trước, một người bạn của mẹ nhắc đến Dế mèn phiêu lưu ký và có một người đã nhận xét rằng trẻ con bây giờ trí tưởng tượng sẽ không còn được như xưa. vì không thể đưa bọn trẻ quay về với nông thôn, cho chúng ra ruộng dội nước vào tổ và bắt dế. mẹ thì không nghĩ thế, ở thời đại nào, trí tưởng tượng của con trẻ đều là vô hạn, thậm chí, khả năng tưởng tượng còn rộng mở hơn. chỉ có người lớn, như mẹ nói, vẫn thường dùng định kiến của mình để nhìn vào thế giới của con trẻ. vì thế, người lớn đã gửi con trẻ đến trường và cuộc sống từ đó trở nên giới hạn và buồn tẻ.

Ông Peter Grey trong Hội nghị về “Unschoolers” tại Texas năm 2015 đã nói rằng: “Children aren't growing up for your world; they are growing up for their world, and you know that...". mẹ biết điều đó, rằng con đã lớn lên trong một thế giới mà công nghệ đã phát triển đến mức ít ai có thể đồ đoán trước được tương lai. và bố mẹ cũng biết, “computer” đã trở thành dụng cụ học tập ở thế hệ của con, không thể nào ngăn cản được, không thể nào thay đổi được. mẹ không biết tương lai rồi sẽ thế nào, như ban nhạc Aerosmith đã hát những câu này từ nhiều năm về trước: “Life's a journey not a destination, and I just can't tell just what tomorrow brings”, nhưng vào những ngày con 4 tuổi, mẹ biết con của mẹ sẽ học lớn lên như thế nào.

buổi sáng các bạn đến trường, con thức dậy thong thả ăn bánh xốp sô cô la chấm... xì dầu. con còn khen ngon và bố mẹ thì nhìn nhau không nói nên lời. nhưng con luôn được thử những thứ mà con thích, miễn là điều đó không mang lại phiền nhiễu cho bất cứ ai. như con đã luôn khẳng định: “Mẹ nói Ong có quyền lựa chọn mà. Đây là lựa chọn của Ong". Vì thế, dẫu có ngạc nhiên hay choáng váng, thì với bố mẹ, đó là cách thức bình thường nhất để con khám phá thế giới này, để con lớn lên và tự do tự tại sống cuộc đời bình thường của con.

Con học gieo rau muống, đợi đến ngày thu hoạch. và con biết rằng, nếu gieo quá nhiều rau trong một khuôn đất nhỏ sẽ khiến cho cây bị thiếu chất dinh dưỡng, còi cọc và xơ cứng. con sẽ biết cách để tỉa thưa rau và chăm lại những cái cây mới, để khi chúng nhú những cái mầm non, con sẽ tưới cho chúng chất dinh dưỡng và chăm chúng thật cẩn thận.

 

con sẽ xới đất và gắp bỏ đi những con cuốn chiếu làm hỏng rễ cây. vui vẻ với bài học nông nghiệp của mình một cách tự nguyện, không cần phải ấn định thời gian, không cần phải có bài tập thực hành. nên con luôn thật vui và sẽ thật vui khi vẫn còn được tự do trong thế giới của con.

 

con theo mẹ đi siêu thị mua thực phẩm cho gia đình, học thuần thục các phép tắc giao tiếp cơ bản giữa người với người. học cách xếp hàng, học cách nói "cám ơn". những điều này con đều học và thực hành mỗi ngày, mỗi ngày, để trở thành phản xạ và không bao giờ quên.

 

và con chuẩn bị những bữa ăn cho cả nhà, những món thật đơn giản thôi. mỗi em bé đều có lần đầu và luôn bắt đầu từ những điều đơn giản nhất. tất cả đều là những điều rất bình thường, rất tự nhiên.

 

con được thử ăn "con gián bắt từ cửa nhà đổ rác" với vẻ hớn hở nhất có thể. "con gián" của con vốn được gọi là "cà cuống" và con cà cuống đại bự này đã bay từ cánh đồng bên dưới vào cửa sổ cạnh hành lang ra phòng đổ rác khu chung cư. một món ăn mới và con háo hức được thử. tại sao không?

 

và "lớp học" quen thuộc của con với đầy đủ dụng cụ học tập. con có thể lăn lê bò toài trên sàn, leo lên ghế, nhảy tưng tưng quanh phòng mà không bị nhắc nhở phải "ngồi học nghiêm chỉnh". con đọc sách, con vẽ ra sàn nhà, con xem thế giới động vật, học nhảy theo các bạn nhỏ trên youtube,...

 

và "lớp" rèn luyện thể chất của con ngay dưới nhà, với thầy dạy kèm riêng. bơi, chạy nhảy, đi xe cân bằng, trượt patin,... như thế là đủ để con xả hết năng lượng, ăn những bữa cơm ngon và lăn quay ra ngủ không mộng mị

 

và vào những ngày đẹp trời, chúng ta có thể về với thiên nhiên, học về thế giới trực quan sinh động mà không cần phải đợi chờ đến ngày nghỉ, đến dịp lễ nào đó.

bởi không một ai trên thế giới này có thể xác nhận cho bố mẹ đâu mới là cách đúng đắn để giáo dục một em bé, phương pháp nào mới là tốt nhất. vì thế, bố mẹ đã chọn cách thức tự nhiên nhất: lắng nghe bản năng của mình và nương theo con. và mẹ nghĩ, thế giới này rộng lớn này vốn không phải thiết kế cho riêng một dân tộc nào, một chủng người nào, do đó, bố mẹ đã không lao đầu vào những phương pháp giáo dục này kia. chỉ giản đơn, con là một em bé “unschooler": học lớn và khám phá thế giới bởi những điều con thích, con hứng thú và muốn được làm. và mẹ mong, thế giới này sẽ luôn mới mẻ và hấp dẫn đối với con, con yêu ạ!

0 Yêu thích

Chủ đề được quan tâm

Cảm giác vô cùng nhục nhã khi lấy vợ đẹp

Nhiều người cứ nghĩ rằng lấy được vợ đẹp là cảm thấy tự hào với người thân hay bạn bè xung quanh. Nhưng cảm giác lấy được vợ đẹp nhục nhã vô cùng.

Đắng lòng vì tin nhắn tổng đài gửi cho chồng mỗi ngày

Tin nhắn tổng đài liên tục được gửi đến, lúc đầu nghĩ tin nhắn khuyến mại nên không nghi ngờ gì. Nhưng sau đó thấy chồng hớn hở, vui mừng như chồng bắt được vàng làm tôi càng ngày nghi ngờ.

Em nuôi quyết tâm gài bẫy anh trai

Em thì vẫn muốn dứt điểm nhưng chồng em lại khuyên em bình tĩnh, vì anh cũng cả nể bố mẹ nuôi. Nhưng em thì lại sợ cứ để lửa với rơm gần nhau như vậy, cho dù rơm có ướt thì lửa to vẫn bén được. Đã thế con em nuôi nó lại còn nhắn tin thách thức thế kia nữa, ai mà không lo.

Mối duyên nợ không dứt

Mấy hôm sau, anh hỏi được từ anh trai em địa chỉ nhà em, mang đến 8 thùng to đựng tất cả đồ linh tinh kỷ niệm mà em đã đóng gói vứt đi cách đây 3 năm, anh bảo cái này là của em, anh vẫn đợi để đưa lại cho em, và đợi đến khi nào em kết hôn thì mới thôi hi vọng, vì đời này anh mắc nợ em nhiều lắm

Tâm sự của bà mẹ không cho con đi học cực đáng ngưỡng mộ

Thế giới này rộng lớn này vốn không phải thiết kế cho riêng một dân tộc nào, một chủng người nào, do đó, bố mẹ đã không lao đầu vào những phương pháp giáo dục này kia. chỉ giản đơn, con là một em bé “unschooler": học lớn và khám phá thế giới bởi những điều con thích, con hứng thú và muốn được làm. và mẹ mong, thế giới này sẽ luôn mới mẻ và hấp dẫn đối với con, con yêu ạ!